Tuesday, October 15, 2019

Bán cho tôi chiếc bút

Muốn bán chiếc bút, không bán những tính năng hay những gì bút có
Tìm hiểu về khách hàng trước
- Họ có hay sử dụng bút hằng ngày ko
- Họ có nhớ thương hiệu bút gần đây nhất sử dụng không
- Nó thiếu hay kém ở điểm gì
--> tìm hiểu vấn đề khách hàng trước sau đó mới kết nối sp dv của mình, ưu đãi hay dịch vụ khác
Ưu đãi phải đặc biệt:
- Hoàn tiền
- Giảm giá theo số lượng
- ...
Bán hàng như không bán, bán giải pháp cung cấp cho khách hàng chứ không phải sản phẩm, làm cho kh nhớ tới họ nhiều hơn tới sp.





Sunday, October 13, 2019

Bác sỹ nào giỏi hơn

Có một lần, Ngụy Văn Vương hỏi Biển Thước: “Trong 3 anh em nhà ngươi, ai chữa bệnh giỏi nhất?”

Biển Thước trả lời: “Thưa anh Hai giỏi nhất, anh Ba giỏi nhì, còn thần đứng thứ ba”.😌

Văn Vương hỏi tiếp: “Thế sao nhà ngươi lại nổi tiếng hơn họ?" 🤔

Biển Thước thưa: “Bẩm bệ hạ, vì anh Hai thần chuyên chữa bệnh khi bệnh chưa phát, nên người đời không hiểu được là anh Hai chữa giỏi. Anh Ba chuyên chữa khi bệnh vừa phát, nên người đời nghĩ rằng anh Ba chỉ chữa được bệnh nhẹ. Còn thần thì chuyên chữa bệnh nặng, người đời thấy thần dùng kim xuất huyết, dùng thuốc băng da nên cho rằng thần chữa bệnh giỏi nhất!".😊

Đỉnh cao của nghệ thuật trị bệnh là không có bệnh để trị (không để bệnh tật xảy ra).
-st-

Trong cuộc sống của chúng ta, thường xuyên có rất nhiều vấn đề xảy ra. Phương pháp giải quyết vấn đề hay nhất phải là:

🎯Thay vì giải quyết vấn đề đã xảy ra, chi bằng giải quyết ngay khi nó vừa xảy ra.

🎉Thay vì giải quyết ngay khi nó vừa xảy ra, chi bằng phòng ngừa không để nó xảy ra.

🏆Người giải quyết vấn đề giỏi nhất chính là người không có vấn đề phải giải quyết (hoặc có rất ít) .

👉DOANH NHÂN là người luôn tìm cách giải quyết các vấn đề cho cuộc sống và làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn mỗi ngày🥰

Xin cảm ơn và chúc các anh/chị Doanh Nhân luôn thành công và đạt được #ƯỚC_MƠ và #TẦM_NHÌN của mình 🥰

#Neo_NguyenDinhBao
#6Steps
#ActionCoachCBD
#It_is_NEVER_too_late_for_NOW

Tuổi

Một cuộc đời rất ngắn , ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi.
Luôn luôn đến quá nhanh mà hiểu ra thì quá muộn , cho nên chúng ta phải học cách trân trọng, trân trọng tình thân, tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình vợ chồng, tình phụ mẫu, tình đồng loại ...
Vì một khi đã lướt qua , thì khó có thể gặp lại.
*Sau 20 tuổi thì đất khách và quê nhà giống nhau vì đi đến đâu cũng có thể thích ứng.
*Sau 30 tuổi thì ban ngày và ban đêm giống nhau vì mấy ngày mất ngủ cũng không sao.
*Sau 40 tuổi thì trình độ học vấn cao thấp giống nhau , học vấn thấp có khi kiếm tiền nhiều hơn.
*Sau 50 tuổi thì đẹp và xấu giống nhau vì lúc này có đẹp đến mấy cũng xuất hiện nếp nhăn và tàn nhang .
*Sau 60 tuổi thì làm quan lớn và quan bé giống nhau vì nghỉ hưu rồi cấp bậc giống nhau.
*Sau 70 tuổi thì nhà to và nhà nhỏ giống nhau vì xương khớp thoái hóa không thể đi được hết những không gian muốn đi .
*Sau 80 tuổi thì tiền nhiều và tiền ít giống nhau vì có tiêu cũng chẳng tiêu được bao nhiêu tiền.
*Sau 90 tuổi thì nam và nữ giống nhau vì không thể làm nổi chuyện ấy nữa .
*Sau 100 tuổi thì nằm và đứng giống nhau vì đứng dậy cũng chẳng biết làm gì
CUỘC ĐỜI CỦA BẠN VÀ TÔI LÀ NHƯ VẬY, KHÔNG KHÁC NHAU NHIỀU...
NHÌN RA, HIỂU ĐƯỢC , THẤU HIỂU RỒI, CUỘC ĐỜI LÀ NHƯ THẾ ...
TRÂN TRỌNG NHỮNG THỨ ĐÃ CÓ VÀ ĐANG CÓ  ...
Sưu tầm lụm trên mạng .

Lạc đà

Lạc đà con hỏi mẹ:
- Tại sao lạc đà nhà mình lại có bướu hả mẹ?
- À, chúng ta là động vật sa mạc nên cầm có bướu để giữ nước- Mẹ lạc đà trả lời.
- Vậy sao chân mình dài thế hả mẹ?
- Đó là phương tiện tốt nhất đi trên sa mạc tốt hơn bất cứ loài nào khác đấy, con yêu.
- Thế tại sao lông mi mình dài thế hả mẹ? thỉnh thoảng lại cọ cọ vào mắt con rõ ngứa
- Con yêu, lông mi mình dài để bảo vệ mắt khỏi gió cát sa mạc đấy.
- Ồ, con hiểu rồi, bướu để trữ nước, chân dài để đi, mi mắt dài để che chắn... Con hỏi thêm một câu nữa nha.
- Hỏi đi con yêu.. Mẹ lạc đà nói.
- Chúng ta đang làm gì ở sở thú vậy mẹ????
➡️ Bài học số 1: Tiềm năng
Chú lạc đà con đáng thương đã ở nhầm nơi để sống. Tuy có rất nhiều tiềm năng khác nhau, nhưng tất cả chúng đều trở vô dụng vì không có cơ hội để phát triển. Nếu cứ sống trong sở thú, các tiềm năng ấy sẽ ngày càng bị “bào mòn” cho đến khi “tiêu hủy”.
Có một cách đó là: Mở rộng vùng an toàn để khám phá tiềm năng chính bạn.
➡️ Bài học số 2: Rào cản tâm lý
Chiếc chuồng của sở thú đã “án ngữ” tứ phía không cho con lạc đà được tự do sống hết “bản chất” của mình. Con người mình cũng có những chiếc cũi rào quanh đấy. Ấy chính là các “rào cản tâm lý”.
Ai cũng có những rào cản do chúng ta tự tạo ra:
- Rào cản 1: Sự nhút nhát
- Rào cản 2: Sự lười biếng
- Rào cản 3: Tự ám thị mình rằng “Mình không thể!”
- Rào cản 4: Tự mãn đối với những thành tựu nhất thời
Đó là những bức tường vững chắc trì nặng lên đôi vai, khiến chúng ta không thể lớn lên và phát triển.
- ST -

Thu tiền từ tâm

♥️♥️NHÀ SƯ VÀ CÔ LÁI ĐÒ...!!!♥️♥️

💃Cô lái đò rất xinh đưa khách qua sông. Đò cập bến cô lái thu tiền từng người.
Sau hết đến nhà sư.
Cô lái đò đòi tiền gấp đôi.
Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao?
Cô lái mỉm cười:
- Vì Thầy nhìn em…
Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.
👉Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền gấp ba.
Nhà sư hỏi vì sao?
Cô lái đò cười bảo:
- Lần nầy Thầy nhìn em dưới nước.
Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.
👉Lần khác nhà sư lại qua sông.
Vừa bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định.
Đò cập bến cô lái đò thu tiền gấp năm lần.
Nhà sư hỏi vì sao?
Cô lái đò đáp:
- Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em.
Nhà sư trả tiền và lên bờ.
👉Một hôm nhà sư lại qua sông.
Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò…
Đò cập bến, nhà sư cười hỏi lần nầy phải trả bao nhiêu?
Cô lái đáp:
- Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền.
Thiền sư hỏi:
- Vì sao vậy?
Cô lái đò cười đáp:
- Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa…
Do vậy em xin đưa Thầy qua sông mà thôi…
(ST)
♥️ ♥️ Nói một cách khác - mọi sự từ TÂM mà ra, sống ở đời chữ TÂM là đáng quý nhất!

👉Cho nên hãy đem Tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, đặt lên tay để giúp đỡ người khác, đặt lên vai để gánh trách nhiệm cùng người thân bạn nhé!

👉 Đến với nghề tư vấn bảo hiểm, cần nhất vẫn là cái  TÂM của người tư vấn! Thuý hiểu điều đó nên Thuý ko bán bảo hiểm, Thuý chỉ trao giải pháp và giá trị cho khách hàng mà thôi 🥰🥰

♥️ ♥️ CHÚC MỌI NGƯỜI TUẦN MỚI VUI VẺ VÀ MAY MẮN NHÉ ♥️ ♥️

Friday, October 11, 2019

Lạc đà

Lạc đà con hỏi mẹ:
- Tại sao lạc đà nhà mình lại có bướu hả mẹ?
- À, chúng ta là động vật sa mạc nên cầm có bướu để giữ nước- Mẹ lạc đà trả lời.
- Vậy sao chân mình dài thế hả mẹ?
- Đó là phương tiện tốt nhất đi trên sa mạc tốt hơn bất cứ loài nào khác đấy, con yêu.
- Thế tại sao lông mi mình dài thế hả mẹ? thỉnh thoảng lại cọ cọ vào mắt con rõ ngứa
- Con yêu, lông mi mình dài để bảo vệ mắt khỏi gió cát sa mạc đấy.
- Ồ, con hiểu rồi, bướu để trữ nước, chân dài để đi, mi mắt dài để che chắn... Con hỏi thêm một câu nữa nha.
- Hỏi đi con yêu.. Mẹ lạc đà nói.
- Chúng ta đang làm gì ở sở thú vậy mẹ????
➡️ Bài học số 1: Tiềm năng
Chú lạc đà con đáng thương đã ở nhầm nơi để sống. Tuy có rất nhiều tiềm năng khác nhau, nhưng tất cả chúng đều trở vô dụng vì không có cơ hội để phát triển. Nếu cứ sống trong sở thú, các tiềm năng ấy sẽ ngày càng bị “bào mòn” cho đến khi “tiêu hủy”.
Có một cách đó là: Mở rộng vùng an toàn để khám phá tiềm năng chính bạn.
➡️ Bài học số 2: Rào cản tâm lý
Chiếc chuồng của sở thú đã “án ngữ” tứ phía không cho con lạc đà được tự do sống hết “bản chất” của mình. Con người mình cũng có những chiếc cũi rào quanh đấy. Ấy chính là các “rào cản tâm lý”.
Ai cũng có những rào cản do chúng ta tự tạo ra:
- Rào cản 1: Sự nhút nhát
- Rào cản 2: Sự lười biếng
- Rào cản 3: Tự ám thị mình rằng “Mình không thể!”
- Rào cản 4: Tự mãn đối với những thành tựu nhất thời
Đó là những bức tường vững chắc trì nặng lên đôi vai, khiến chúng ta không thể lớn lên và phát triển.
- ST -

Thursday, September 26, 2019

ba con sói

Một người đàn ông dẫn theo đứa con trai 8 tuổi của mình bước vào một hiệu thuốc.
Họ tình cờ đi ngang qua một gian hàng bán bao cao su và cậu bé bắt đầu thắc mắc với ông: “Bố ơi, cái này là cái gì vậy ạ?”
Người bố, mặt không hề biến sắc, thẳng thắn trả lời, “Chúng được gọi là bao cao su và Đàn ông chúng ta sử dụng nó để bảo vệ bản thân trong những buổi ân ái con trai à.”
“Ồ con hiểu rồi ạ,” cậu bé đáp lại, giọng trầm tư. “Vâng, đúng là con đã được nghe về điều này trong lớp học sức khỏe và giới tính ở trường ạ.”
Cậu bé nhìn quanh và cầm lấy một hộp 3 con sói và hỏi, “Nhưng mà bố ơi sao lại có tận 3 cái trong hộp này vậy ạ?”
Người bố ôn tồn giải thích, “Chúng dành cho mấy cậu nhóc trung học con ơi, một cái cho Thứ Sáu, một cái cho Thứ Bảy, và một cái cho Chủ nhật.”
“Đỉnh thật” cậu nhóc nói, rồi chỉ tay vào hộp 6 cái và hỏi, “Vậy thì loại này thì dành cho ai vậy bố?”
“À chúng dành cho mấy sinh viên đại học đấy,” người bố đáp lại, “Hai cái cho Thứ Sáu, hai cái cho Thứ Bảy, và hai cái cho Chủ nhật.”
“ÁI CHÀ!” cậu nhóc rú lên, “Vậy những ai thì dùng LOẠI NÀY ạ?” cậu nhóc hỏi lại, trong tay là hộp loại 12 cái. Sau một tiếng thở dài não nề kèm theo giọt lệ trong khóe mắt, người bố đáp lại.
“Những người đàn ông đã cưới vợ, con yêu à. Một cái cho Tháng Một, Một cái cho Tháng Hai, Một cái cho Tháng Ba…